Trang chủ arrow Đông y khái luận arrow Vọng chẩn
Vọng chẩn
11/01/2013

Vọng về hình

Phế là tạng cao nhất, qua chỗ lõm dưới vai, dưới họng, có thể thấy hình trạng của Phế. Tâm là chủ, khuyết bồn (hố trên đòn) là đường mạch khí lên xuống, nếu khoảng cách giữa hai đầu xương đòn lớn và dựa vào hình thái của mũi kiếm xương ức (có thể ước lượng Tim ở cao hay thấp, chắc hay không).

Muốn biết Can khoẻ hay yếu chỉ cần xem mắt lớn hay nhỏ. Chỉ cần biết lưỡi thích hay chán các vị là có thể hiểu bệnh của Tỳ lành hay dữ.

Qua sự thích nghe hay chán nghe có thể đánh giá được sự mạnh yếu của Thận. Người có xương to, cổ to, ngực rộng thì Vị có thể chứa nhiều thức ăn (nếu ngược lại là Vị nhỏ).

Đường mũi dài có thể biểu hiện được Đại trường. Môi dày, nhân trung dài có thể dùng ước lượng được Tiểu trường. Quầng dưới mắt to là Đởm khoẻ. Lỗ mũi có thể dùng đo sự thông lợi của Bàng quang. Sống mũi gồ ở giữa, là khí hoá của Tam tiêu tốt.

Từ chân tóc đến ấn đường là đoạn trên, gốc mũi đến chóp mũi là đoạn giữa, nhân trung đến địa các (cằm) là đoạn dưới. Tương ứng với Đầu, Lưng , Chân ở người.

Vọng sắc

Phế có bệnh thì suyễn, khó thở, lỗ mũi phồng lên. Can có bệnh thì khoé mắt mầu xanh. Tỳ có bệnh thì môi vàng. Tâm có bệnh thì lưỡi rụt gò má đỏ. Thận có bệnh thì quyền (gò má) nhan (trán) đen.

Thiên đình (từ chân tóc trán đến giữa hai lông mày) không căng (dương khí mỏng manh), vùng minh đường (chóp mũi) nhỏ hẹp (tỳ phế suy), khoảng gò má - tai không rõ rệt, 4 phía mặt thấp bé, hàm dưới bằng lõm xuống, dái tai và mỏm tai vểnh ra ngoài (tiên thiên mỏng manh). Tuy không có bệnh nhưng là yểu tướng, nếu có bệnh thì dễ bị nguy kịch.

Trên khoảng giữa hai lông mày là hầu họng, phần giữa khoảng giữa hai lông mày là phế, phần dưới của nó là tâm, thẳng dưới tâm là can, bên trái của can là đởm, dưới là tỳ, chỏm mũi là vị.


Các bài mới:

Các bài đã đăng:

 
< Trước   Tiếp >