Tứ Hải giai huynh đệ
Tháng Tư 25, 2014, 12:48:42 AM *
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký.
Hay bạn đã đăng ký nhưng quên mất email kích hoạt tài khoản?

Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát
Tin tức:
 
 Trang chủ Tứ Hải  Trang chủ diễn đàn   Trợ giúp Tìm kiếm Lịch Thành viên Đăng nhập Đăng ký  
Trang: 1 [2] 3   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: BIA CỦA MỘT THỜI  (Đọc 5272 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #15 vào lúc: Tháng Sáu 28, 2010, 11:45:51 AM »

BIA HƠI HÀ NỘI BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU?

Trước đây, Hãng Bia BGI chỉ sản xuất bia hơi phục vụ cho mấy nhà hàng chỉ có khách Tây đến uống. Ở TP. Hồ Chí Minh ngày ấy cũng có một điểm bán bia hơi theo kiểu lưu động, mỗi chiều có hai cô gái xinh xắn bưng bia ra phục vụ khách, với nhiều món nhậu như sẻ quay, trứng vịt lộn... Bia lúc này vẫn được xem là thứ “xa xỉ” đối với người dân Việt Nam.Câu chuyện về nguồn gốc của Bia hơi Hà Nội đã được bác Kỷ, bác Ba và các bác từng làm việc tại Bia Hà Nội ngày ấy kể lại cho chúng tôi nghe thật thú vị. Đó là, sau khi sản xuất bia ra rồi, Nhà máy Bia Hà Nội lại gặp khó khăn là không có chai để đựng. Anh Quảng (Quản đốc Cơ khí Nhà máy Bia Hà Nội) đã cắt nửa thùng phuy (bằng tôn, có sức chứa 100 lít) ra hàn kín lại để đựng bia. Ngày 2/9/1960, Nhà máy Bia Hà Nội mang theo thùng phuy đựng bia tham gia trong đoàn diễu hành của Bộ Công nghiệp. Sau đó ít ngày, trong Hội nghị giao ban của Bộ Công nghiệp, Bộ trưởng Lê Thanh Nghị đã truyền đạt lại ý kiến của Bác Hồ: “Bia hơi Hà Nội là loại gì mà phải đựng vào thùng phuy?”. Hiểu được ý Bác nhắc khéo về vấn đề bao bì của Bia Hà Nội chưa được ổn, anh em trong Nhà máy đã bàn bạc với nhau sản xuất bằng được thùng đựng bia. Sau một thời gian nghiên cứu, bằng nguyên vật liệu sẵn có trong nước, anh em trong Nhà máy đã chế tạo thành công thùng đựng bia 50 lít.
Trong một lần khác, Thủ tướng Phạm Văn Đồng xuống thăm mỏ than (Quảng Ninh). Thủ tướng hỏi anh em công nhân mỏ than:
- Anh em có nguyện vọng gì không?
- Thưa Thủ tướng, chúng tôi chỉ có nguyện vọng là được uống bia ạ!
Sau lần ấy, Thủ tướng đã chỉ thị cho Nhà máy Bia Hà Nội phải sản xuất bia phục vụ cho anh chị em công nhân vùng than. Hai tháng sau, Nhà máy Bia Hà Nội đã chế tạo ra thùng chứa xi - téc loại 10.000 lít bia để trên xe tải chở bia xuống vùng mỏ phục vụ cho anh em công nhân và được anh em công nhân vùng than đón nhận với niềm vui sướng, tự hào. Đó chính là nền móng cho sự ra đời và phát triển của bia hơi Hà Nội ngày nay.
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #16 vào lúc: Tháng Sáu 28, 2010, 12:58:26 PM »

Bia Ta trong mắt Tây

Một số nhà sử học nói rằng, con người đã biết làm bia trước khi học cách làm bánh mì. Nhưng điều quan trọng hơn đối với dân yêu thích loại đồ uống màu vàng này không phải là nguồn gốc. Cái họ quan tâm nhất là vị bia, giá bia và vị trí bán bia thật hợp lý để khi cần là có ngay để thoả mãn nhu cầu.

Những yêu cầu đó có thể được đáp ứng tại Việt Nam.

Khi tới châu Á, bạn có thể gặp nhiều nền văn hoá khác nhau, nhiều tôn giáo khác nhau và đôi khi, chẳng hạn ở các vùng đạo Hồi như đảo Java ở Indonesia, bạn có thể gặp khó khăn khi muốn tìm chút đồ uống có cồn.

Nhưng ở Việt Nam thì khác hẳn. Đất nước này còn tự do hơn cả nước Mỹ của thế kỷ 20. Mọi góc phố nhỏ ở Hà Nội, mọi góc phố ở Hội An, những nẻo đường sôi động và chật ních người ở Sài Gòn… chỗ nào cũng có hàng loạt các doanh nghiệp nhỏ cung ứng dịch vụ. Và còn dịch vụ nào thú vị hơn là đồ ăn thức uống?!

Sự cạnh tranh giữa các cửa hàng bán bia khá nhẹ nhàng chứ không khốc liệt, song khách hàng vẫn được hưởng lợi lớn từ sự cạnh tranh về giá bán. Một cốc bia hơi chỉ mất có 0,33 USD! Đi ra xa hơn về phía ngoại thành, bạn thậm chí còn có thể uống bia hơi với giá chừng 0,17 USD! Thường là uống bia đã ướp lạnh hoặc có kèm đá bên trong cốc. Rất thoải mái và thoả mãn!

Một vé máy bay từ New York tới Việt Nam giờ có giá chừng 982 USD, tuỳ hãng. Số tiền đó tính sơ qua có thể mua được khoảng 140 cốc (giá 7 USD) hoặc 245 cốc (giá 4 USD) ở New York. Nhưng bạn có thể dùng số tiền đó uống được khoảng 5.776 cốc bia hơi giá 0,17 USD hoặc khoảng gần 3.000 cốc giá 0,33 USD ở Việt Nam.

Có lẽ với công thức tính đó, sẽ có nhiều người tính tới việc mua vé bay từ New York sang Việt Nam du lịch vài tuần.

Những loại bia phổ biến nhất ở Việt Nam gồm có bia hơi, bia Sài Gòn Lager (4,7% cồn), bia Huế (5% cồn), Halida, "33" Export (4,5% cồn)…

Ngoài ra còn có một số loại bia khác cũng khá ngon tại Việt Nam, bao gồm Tiger, Heineken, Singha…

Bạn cũng có thể thưởng thức bia tươi kiểu Đức hoặc Séc ngay tại một nhà nấu bia ngay trên đường phố Việt Nam.

Vậy, nếu bạn đang phân vân về một địa điểm cho kỳ nghỉ sắp tới của mình, một Việt Nam với nhiều loại bia ngon và rẻ có thể là một lựa chọn khiến bạn hài lòng. Và có lẽ vợ của bạn cũng sẽ hài lòng.
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #17 vào lúc: Tháng Sáu 28, 2010, 01:15:24 PM »

Bia luận
Bia luôn đợi trong tủ lạnh mỗi khi ta đi xem bóng đá về muộn. Bia sẽ không ghen nếu như ta ôm một cốc bia khác. Ta có thể vừa uống bia vừa hút thuốc mà bia không hề cằn nhằn. Lúc nào ta cũng có thể vớ ngay được một chai bia khi vào quán bar. Bia không bao giờ đau đầu vào buổi đêm. Có thể thản nhiên bóc nhãn bia chỗ đông người mà không bị ai để ý. Có thể uống hơn một chai bia mỗi đêm mà không cảm thấy mặc cảm tội lỗi. Ta luôn là người đầu tiên uống chai bia của mình. Bia không đòi hỏi sự bình đẳng giữa bia và đàn ông. Ta có thể thưởng thức bia ở chỗ đông người. Sau khi uống bia 3 tháng, nó chẳng bao giờ gọi điện để báo rằng nó sắp có một chai bia nhỏ. Cho dù vỏ chai thế nào thì trông bia vẫn cứ ngon. Hơn nữa, bia không đòi hỏi thay đổi nhãn mác thường xuyên. Đàn ông không bao giờ phải ngượng vì chai bia cầm trên tay trong buổi tiệc. Sau khi làm một ngụm, ta không cần phải hứa điều gì với bia cả. Có thể để tất cả 24 chai bia vào chung một hộp mà chẳng có chuyện xích mích hay ầm ĩ gì xảy ra. Sau khi uống bia ta có thể thản nhiên ngáy o o.
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
Whisky
Full Member
***
Offline Offline

Giới tính: Nữ
Bài viết: 134


Email
« Trả lời #18 vào lúc: Tháng Sáu 28, 2010, 02:10:07 PM »



Không gì vui bằng uống bia vỉa hè trên đất Hà Nội đâu các bác em nhể

Mà không chỉ ở Hà Nội, đâu đâu cũng vậy. Không gì vui, thoải mái và rôm rả bằng uống bia vỉa hè

Dân Việt ta có thói quen vỉa hè. Cái gì cũng đưa ra vỉa hè: ăn sáng, ăn chiều, ăn tối, quần áo, giầy dép, cả mỹ phẩm... Bia cũng là 1 thứ được đưa ra vỉa hè, hòa vào dòng chảy văn hóa vỉa hè của người Việt

Cái gì vỉa hè cũng zui, rôm rả và dân dã. Uống bia vỉa hè cũng vậy. Nó phù hợp với tất cả mọi người. Dù là công chức cấp cao, cà vạt kẹp ghim vàng cũng tìm ra vỉa hè làm vài cốc bia cỏ mỗi chiều hè nóng bức. Lúc ấy, vét cởi ra vắt thành ghế, cà vạt nhét túi áo, mặt mũi cũng đỏ gay như ai, cũng nói to, cũng ăn uống có vẻ xô bồ... bàn bên, mấy anh xe ôm cũng đỏ gay mặt mũi, cũng ăn to nói lớn... Đố ai phân biệt được giữa hai bàn ấy ai khác ai, hơn ai ngoài bộ quần áo...

Uống bia góp phần làm bình dân hóa con người. Góp phần xóa nhòa đẳng cấp.

Uống bia vỉa hè vui. Lúc tưng bừng thế nào chả gặp vài cậu đánh giày, bán vé số, bán báo... Lúc cao hứng, mua vài tờ vé số, đánh lại đôi giày là chuyện nhỏ. Thậm chí còn mời luôn cả cậu đánh giày: "vào đây uống với anh cốc bia! "... Uống bia tưng bừng, khí thế cao tựa trời đất, chí lớn thường gặp nhau... Thế nào chả có phần giao lưu với bàn bên, anh em bốn biển, giang hồ đều 1 nhà... Có rất nhiều mối quan hệ, giao hảo được thiết lập bên bàn bia...

Uống bia góp phần làm tăng cường tình cảm đoàn kết. Góp phần mở rộng mối quan hệ anh em phết đấy các bác em ạ  Wink
Logged

Rượu cứ ngon là rượu!
Whisky Mỹ hay Vodka Nga, giờ có mặc cảm gì,
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #19 vào lúc: Tháng Sáu 29, 2010, 07:27:38 PM »

Vì sao phải quảng cáo "Bia hơi Hà Nội xịn"?

Hà Nội có những cái tên đã ngấm vào máu của dân nghiện bia: bia hơi Lan Chín, bia hơi Hải Xồm, bia hơi Ngà Vinh, Bia hơi Dũng Râu, bia hơi Ngọc Hà, bia hơi Thành Cổ... Ngoài khoảng chục thương hiệu quán nổi tiếng, bia hơi Hà Nội còn có ở khắp mọi nơi.
Nhiều quán hoành tráng, to cao mấy tầng, bàn ghế bằng inox sáng choang. Cũng có quán chỉ vài cái ghế nhựa với mấy chiếc bàn bé bằng bàn cờ tướng kê sát vỉa hè, quan trọng nhất vẫn là những cốc bia vàng óng, sủi bọt...
Theo lịch sử ghi nhận, vào năm 1890, người Pháp xây dựng một nhà máy bia ở Hà Nội. Dân nghèo khi đó gọi bia là... "nước giải bò". Ban đầu nhà máy bia này mang tên một người Pháp là Hommel, một ngày sản xuất chỉ chừng 150 lít, đến năm 1954 khi miền Bắc được giải phóng, Nhà nước đã quản lý và đổi tên thành nhà máy bia Hà Nội và tiếp tục sản xuất bia chai Hà Nội.
Sau nhiều lần nâng cấp, công suất hiện tại của nhà máy Bia Hà Nội là 100 triệu lít/ năm "gồm cả bia chai và bia hơi". Và đã từ nhiều năm nay, thứ nước "khai khai" đó đã trở thành 1 phần không thể thiếu của nhiều người Hà Nội

Lượn một vòng quang các "phố bia hơi" Tăng Bạt Hổ, Ngọc Khánh, Giảng Võ, Nguyễn Trãi..., điều dễ nhận thấy là bia bây giờ tràn lan, người cũng ngồi tràn lan, chiếm hết cả vỉa hè, thậm chí cả lòng đường cũng được các ông, bà chủ quán bia cố ý trưng dụng. Quán nào cũng có những tấm biển to đùng: "Bia hơi Hà Nội", "Bia hơi nhà máy", "Bia hơi Hà Nội chính hãng", "Chỉ bán bia Hà Nội", "100% bia hơi Hà Nội"...
Một anh bạn tôi ở Điện Biên về hỏi: "Tại sao cứ phải ghi là bia hơi Hà Nội xịn?". Bạn tôi tự lý giải: "Chứng tỏ Hà Nội nhiều bia đểu lắm. Theo tôi, hãy để khách hàng đánh giá", anh bạn tôi nói đúng đến 99,9%. Thấy người ta uống bia hơi, mình cũng uống, lâu rồi thành quen, thành nghiện. Nhìn thấy cốc bia sủi bọt, lạnh ngắt là "dô", là một hơi mát đến tận từng tế bào. Đa số người uống chỉ có thể phân biệt được bia quán này ngon hơn bia quán kia và căn cứ vào đó để đánh giá độ "thật" chứ các tiêu chí thì có vẻ mơ hồ lắm, mỗi người một kiểu...
Đi uống bia nhiều sinh nghiện, nhiều người còn nghiện cả cái không khí náo nhiệt như ong vỡ tổ của các quán bia. Đâu cần phải biết bia thật, bia đểu, cứ nâng lên hạ xuống, rồi "cạch" và cười sung sướng là phê rồi. Ở quán bia, người ta cũng trở nên bình đẳng đến lạ lùng, đã đặt mông xuống ghế thì bác xích lô cũng như ông đại gia, đều "khà khà" quệt bọt trên mép và đều vứt hết cái "sự đời" để... uống. Thế nên xa bia hơi Hà Nội là thấy nhớ...
Ông chủ một quán bia Hà Nội ở khu Kim Liên cam kết: "Ở đâu không biết, riêng quán tôi chỉ bán bia Hà Nội. Bia cũng giống như các loại hàng hóa khác, có mẻ ngon, mẻ không. Hôm ngon thì các bố ấy bảo pha ít, không ngon thì bảo pha nhiều bia cỏ".
Rồi ông dẫn chứng: "Mọi người nói ở Hà Nội chỉ có quán bán bia Thành Cổ ở sát Câu lạc bộ Quân đội (đường Hoàng Diệu) là bán bia Hà Nội xịn. Tôi cho rằng các ông ấy cũng chẳng biết đếch gì về bia hơi. Uống được cốc bia mướt hết mồ hôi, bia nồng hầm hập lại bán theo kiểu bao cấp thời xưa, có cho tôi cũng không uống. Một số người bảo bia hơi ở đó ngon là do tâm lý "vì bia xịn nên họ bán mà như đuổi nhưng khách vẫn đông, thế thôi".
Anh Tuệ (nhà ở phố Cửa Bắc), con nghiện bia đánh giá: "Tôi nói chuẩn vì trước kia họ bán bia xịn nhưng bây giờ đã chỉ bán bia gần xịn. Khoảng 3 năm gần đây hình như họ có pha chút ít". Khi tôi hỏi căn cứ để đánh giá độ "xịn", anh nói: "Dựa vào cảm nhận thôi chứ đã bao giờ tôi được xuống hầm của nhà máy bia Hà Nội đâu mà biết mùi vị bia xịn thế nào", Xem ra, người sành bia cùng giải thích kiểu... lý người mèo.
Vào mùa hạ, những đợt nắng gắt, bia hơi Hà Nội càng hiếm. Các chủ quán tranh cướp nhau, mua "cô ta" (quota) của các đầu nậu hoặc những người có sổ bia mới được vài bom, thật giả lẫn lộn. Trước kia chỉ có những ông, bà chủ "tay to" có mối "thâm giao" với những người có trách nhiệm hoặc có người nhà làm trong nhà máy nộp tiền trước cả năm mới được mua vài chục bom một ngày.
Một tay sành bia cho biết: "Các ông có nằm mơ cũng không được uống bia hơi Hà Nội xịn. Kể cả ông đến cửa hàng giới thiệu sản phẩm của nhà máy ở đường Hoàng Hoa Thám cũng không có bia xịn 100%. Thế mới có chuyện mỗi bom một giá tiền khác nhau. Tôi được biết có khoảng vài loại bia khác nhau, loại xịn nhất và ít nhất, giá cao nhất. Những quán bán loại bia đắt nhất tôi xếp vào loại một - chính là những quán nổi tiếng ở Hà Nội. Còn các quán khác về đến cửa hàng họ pha một lần nữa trong các hầm chứa bia, tỉ lệ nhiều ít phụ thuộc vào lương tâm của chủ quán".
Không biết thật giả thế nào nhưng nhiều người cho rằng tay này nói cũng có lý... Tôi nói về sự nghi ngờ bia pha phách ngay từ trong nhà máy, tay bạn tính khôn: "Ông mới là loại gà mơ. Cứ lên cổng nhà máy mà uống thì khắc biết. Tin hay không tùy ông".

« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 02, 2010, 05:45:46 PM gửi bởi Tiêu-diêu » Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #20 vào lúc: Tháng Bảy 02, 2010, 12:26:23 AM »

Từ chỗ Hà Nội một trong những thủ đô  khan hiếm bia vào bậc nhất trên thế giới trong thời còn bao cấp, chỉ sau mở cửa, Hà Nội đã nhanh chóng trở thành một trong những thiên đường của những người yêu bia. Tôi không rõ lượng bia được tiêu thụ của dân Hà Nội mỗi ngày là bao nhiêu nhưng tin chắc rằng lượng bia được sản xuất ra và được tiêu thụ tại đây không thua kém gì nhiều thành phố khác trên thế giới.

Có ông bạn từ trong Nam ra Hà Nội đã hát nhái lời bài hát Nhớ về Hà Nội với lời ca:

 "... Hà Nội của ta, Thủ đô yêu dấu

Đầy đường rượu bia, đầy đường thịt cầy..."

Không biết hát như vậy có quá lắm không nhưng qủa thật về hai khoản ẩm thực này có lẽ hiện tại Hà Nội là vô địch!             
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
uyennd72
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nữ
Bài viết: 908


Email
« Trả lời #21 vào lúc: Tháng Bảy 02, 2010, 04:22:01 PM »

Có lẽ là như vậy, vì theo như những hình ảnh còn lại trong nhà em, thì khoảng thập niên 60 ba em có chụp 1 bức ảnh ông đang cầm 1 chai bia Larue đầu con cọp của Pháp.
Nhưng sau này thì miền nam bia đa dạng nhưng người ta không chuộng bằng rượu.
Các "đại gia miệt vườn" thì thích rượu thuốc.
Các "đại gia thành phố" thì thích rượu tây.
Vì bia uống không say nhưng mau no, mà dân miền nam quen uống "đụng" nên nhập cuộc 1 tí đã đầy bụng, phải trực chỉ WC suốt.
Còn thịt chó thì miền nam ít ăn thịt chó, nên không phổ biến.
« Sửa lần cuối: Tháng Bảy 02, 2010, 04:24:41 PM gửi bởi uyennd72 » Logged

          Thích mùa thu Hà Nội!
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #22 vào lúc: Tháng Bảy 18, 2010, 06:26:39 PM »

  Quán bia hơi quá tải

Theo nhận định của giới tiểu thương, tuy nắng nóng gay gắt nhưng nếu so với thời điểm này của năm ngoái (cháy hàng một số loại bia) thì tăng trưởng doanh số của bia chai thấp hơn nhiều. Nguyên nhân là do ảnh hưởng của World Cup, dân nghiền bóng đá hầu hết không muốn vào nhà hàng hay mua bia chai về nhà uống mà thích tụ tập tại các quán bia hơi, bia tươi vừa giải khát vừa thưởng thức bóng đá. Dự báo, phải từ tháng 7, doanh số bia chai mới thực sự tăng cao. Tăng nhiều nhất thời điểm này chính là các loại bia hơi, bia tươi. Doanh số của bán ra tại các quán bia hơi trên địa bàn Hà Nội hầu hết đều đã tăng gấp rưỡi, gấp đôi so với hồi cuối tháng 5, nhiều quán rơi vào tình trạng quá tải vào các giờ cao điểm.

Ghi nhận tại hệ thống các nhà hàng của bia hơi Lan Chín (Láng Hạ, Tăng Bạt Hổ, Hàng Tre...), Hải Xồm (Hoàng Quốc Việt, Nguyễn Đình Chiểu, Xã Đàn...) lượng bàn thường xuyên không đáp ứng nổi nhu cầu của khách, nhất là vào lúc cao điểm 18 – 22h. Nhân viên một quán bia trên phố Láng Hạ cho hay, những ngày có lịch bóng đá, quán thường không dám nhận đặt chỗ trước vì lượng khách đến uống bia giải nhiệt và xem bóng đá quá đông, theo ước tính của nhân viên này, lượng bia bán từ đầu tháng 6 đã tăng gấp đôi so với bình thường và những những ngày cao điểm có lịch thi đấu nhân viên phải thường xuyên làm tăng ca, nhà hàng phải thuê thêm cả chục nhân viên chạy bàn thời vụ.
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
Whisky
Full Member
***
Offline Offline

Giới tính: Nữ
Bài viết: 134


Email
« Trả lời #23 vào lúc: Tháng Bảy 21, 2010, 01:50:59 PM »

HÀ NỘI BIA HƠI KÝ
Vũ Duy Chu

Tôi là dân quê mùa thứ thiệt, may mắn được về Hà Nội tạm trú vài năm, từ 1976. Lúc đó mới biết đến ngụm bia hơi Hà Nội. Nói thật, bây giờ cuối mỗi cuộc nhậu phải cầm lon bia hay chai bia đã mở trong lúc bụng chữ O rồi, tôi lại nhớ đến ngụm bia hơi Hà Nội khó nhọc ngày nào. Nhớ để ráng uống cho hết, kẻo phí phạm.
Ngày ấy, góc đường Khâm Thiên – Nam Bộ( nay là đường Lê Duẩn) có Nhà ăn tập thể của Toa xe Tổng cục Đường sắt. Thi thoảng, tôi và lão Thập bạn tôi, buổi trưa thả bộ từ khu Tập thể Nhà Dầu Kim Liên sang nhà ăn này. Mỗi phiếu cơm trưa đổi bằng tem gạo loại 250gr và nộp thêm ba hào. Chừng hai lưng bát cơm độn mì sợi vón cục, bát canh rau lõng bõng nước, hai miếng đậu phụ, hai miếng thịt lợn thái kiểu lưỡi lam Gillette. Hôm nào cơm ít thì thêm nửa cái bánh mì. Lùa vài đũa hết veo. Nhưng quan trọng nhất là cái vại bia hơi( dân Hà Nội gọi cái cốc to là vại). Phải có phiếu cơm mới mua được một vại bia ba hào. Mỗi vại bia phải mua kèm ít nhất một gói lạc rang cuộn sâu kèn giá một hào, nhỏ hơn cái kem Walls bây giờ. Trước cửa nhà ăn, dưới mấy tán dù vải bố, các anh giai Hà thành ngồi chầu hẫu hút thuốc cuốn, chờ bác xích lô cởi trần nhễ nhại chở mấy bom bia về. Cái cách mấy anh giai nhạt miệng chẹp chẹp do thèm bia cũng rất gợi. Có anh xách bình toong theo đựng bia mang về nhà, có anh đem phích Rạng Đông. Anh nào cũng làm ra vẻ quen cô phục vụ bia kiêu kiêu của nhà ăn.
Tháng sáu, phố phường Hà Nội nắng khét lẹt. Tóc trên đầu như khô giòn, hầm hập. Cái gì của Hà Nội cũng phả ra hơi nóng. Mặt đường nhựa làm mềm cả dép nhựa Tiền phong thời thượng. Tường phố vỉa hè mấy ông ngồi đồng quán nước chè không dám tựa lưng. Quạt nan phành phạch. Yên xe đạp muốn bỏng đít. Cái cần tiếp điện của tàu điện nẹt lửa xẹt…xẹt muốn nổ đom đóm mắt. Tất tần tật cái cảm giác ghê rợn này chỉ cần giải quyết bằng một cốc bia hơi ướp lạnh là…nguôi ngoai.
Cuộc sống tằn tiện đã dạy người Hà Nội biết cách kéo dài sự sung sướng với vại bia. Chẳng có lão nào ngớ ngẩn mà dzô…dzô trăm phần trăm như bây giờ. Lạc rang thì mua vô tư, nhưng bia, đừng có mơ! Lần đầu tiên giữa trưa nắng đổ lửa, khát quá, tôi vội vàng làm ực một phát gần hết nửa vại bia. Lão râu xồm ngồi bên nhìn tôi lạ lắm, cái nhìn mấy em xã hội đen ngày nay gọi là “ nhìn đểu”. Uống xong thì tôi biết mình sai lầm.
Lão râu xồm nhắc khéo cô em phục vụ phải để bia chảy vào vại của lão từ từ, chứ xả ào ra bọt không thì bia của người ta còn mấy tý. Phải đặt nghiêng vại, bia vào đến đâu, dựng dần vại lên tới đó. Lão thành kính đưa vại bia lên miệng, nhấp một ngụm, dường như để bia thấm đều lên cặp môi dầy của lão cái đã. Đặt vại bia xuống bàn, thư thả châm điếu Sông Cầu nạp khói, cho khói nhin nhín ra hai lỗ mũi, lão xoe xoe mấy hạt lạc rang bong vỏ, cho vào miệng. Lão chậm chạp đưa lưỡi lia những đám bọt bia trắng xóa bám trên bộ râu rậm rạp. Gọn ghẽ, sạch sành sanh, đừng hòng thất thoát đi đâu một giọt bia nào…
Bia với tôi, nói không ngoa, hiếm ngang mật ong. Sinh viên, làm gì có tiền. Uống một vại đâm nhớ. Bia hơi Hà Nội ngon cực. Vàng sóng sánh, thơm dịu, chạm tay vào miệng vại dính dâm dấp. Những giọt bia rơi trên ngực áo về nhà vẫn còn thơm phảng phất chứ không có mùi hũ hèm như nhiều loại bia hơi bây giờ. Nghe nói nước mạch ngầm khu vực nhà máy bia Hà Nội rất tốt nên bia ngon hơn ở nơi khác, dù cùng loại thiết bị máy móc sản xuất. Người thì bảo úi giời, bia thời ấy hiếm, uống ít thì thấy ngon, thấy thèm. Người thì bảo thời ấy mấy cô bán bia chưa biết cách pha chế làm cho bia dôi ra kiếm lời. Chứ thời buổi bây giờ, tìm đâu ra bia hơi nguyên gốc?
Cũng có lý. Không ai thống kê nổi Hà Nội hôm nay có bao nhiêu quán bia hơi. Quán nào cũng trương biển Bia hơi Hà Nội thứ thiệt, Bia hơi Hà Nội nguyên chất… Mà thượng đế Hà Nội đã ranh ma lắm rồi. Mỗi lần ra Hà Nội, lũ bạn lại kéo tôi lên quán bia hơi quen trên khu Quần Ngựa, gần nhà máy bia, có đắt hơn quán khác một chút. Chủ quán bảo cái sự đắt ấy là các anh mua bảo hiểm ngon cho bia đấy chứ.
Bia của lão rót ra vại gốm màu nâu, cao lêu đêu, quai sần sùi, nửa lít, nhìn rất bắt mắt. Ghé miệng vào vại là sực nức men bia. Quán bài trí sơ sài nhưng ấn tượng. Lối dẫn lên quán, một cái xe ngựa cũ kỹ, một con ngựa bằng gốm lên dốc dáng mệt mỏi. Đỉnh dốc là quán của lão thì ngựa nghỉ ngơi và người uống bia là đương nhiên. Hai ba cái mũ rộng vành treo trên vách quán cùng cuộn dây thừng, khẩu súng săn và một cái yên sờn cũ. Lão chủ quán có vẻ kết phim cao bồi miền Viễn Tây nước Mỹ chăng? Tôi rất khoái bia và không gian cái quán này, nhưng đã lâu lắm rồi không thấy bạn bè rủ rê đến đó nữa.
Có thể, quán này và các quán bia hơi nhỏ khác cạnh tranh không nổi, nên tự giải tỏa không có bồi thường, nhường chỗ cho các đại gia. Bạn đã nghe nói đến Bãi bia mà phát ngợp bao giờ chưa? Ngôn ngữ đặc sản vỉa hè của Hà Nội mô tả về sự hoành tráng của một địa chỉ bia không ngoa tí nào. Bãi bia Thái Hà rộng như một sân tập bóng đá. Người uống bia chen chúc ồn ào như vỡ chợ, kể có cả bốn năm trăm dư. Tiếng xe chạy ngoài đường dội vào, tiếng người chuyện trò cười đùa không dứt. Tiếng người gọi điện thoại di động như quát. Người phục vụ hớt hải chạy tới chạy lui như ma đuổi giữa các bàn. Tôi không thể nào nghe được các bạn tôi nói những gì, chỉ thấy một vị nào đó nâng vại bia lên ngang mày thì tất cả đồng thanh dzô…dzô khí thế.
Bàn bên cạnh còn khí thế hơn. Nhân viên phục vụ chậm nên các ông kêu một lần mấy chục vại bia để uống dần cho bõ tức. Bia đầy bàn, thức ăn đầy bàn, hả hê…
Bãi bia toàn đàn ông mặt đỏ, loáng thoáng vài bóng hồng. Dưới sàn nhà, lối đi giữa các bàn ngoài trời lép nhép bia, lép nhép lá rau củ quả, la liệt tàn thuốc lá, giấy lau…Cảm giác nhờn nhợn.
Lối vào toa lét tấp nập, tiếng nước xả như suối, có vị ăn uống bao nhiêu trả ra bấy nhiêu trên máng chảy. Kết thúc cuộc bia, ra bãi gửi xe, tôi không tài nào nhớ được xe mình để chỗ nào. Xe gửi đã tầng tầng lớp lớp. Ba mươi phút tôi mới tìm được xe dắt ra khỏi bãi.
Người ta nói bia hơi Hà Nội bây giờ chủ yếu phục vụ giới bình dân. Điều đó chỉ đúng một phần. Bia hơi Hà Nội vẫn ngon như thường, nếu bạn tìm đến đúng địa chỉ. Và uống với cái cách nhâm nhi, thưởng thức, chuyện trò tâm sự với bạn bè, vừa đủ nghe trong một không gian nhỏ nhưng thoáng. Thế thì bạn mới tận hưởng được hương vị bia hơi Hà Nội. Giờ tan tầm mỗi chiều tháng sáu nóng nực, khi mới vừa cảm thấy đói bụng và khát, bạn sẽ thấy một vại bia hơi ướp lạnh và một nhúm lạc rang húng lìu thú vị biết chừng nào.
Bãi bia Thái Hà không phải là không gian của bia. Làm sao còn hương vị bia trong hơi nước vừa cay vừa nồng nghi ngút bốc lên từ nồi lấu trên bàn, các món thịt rán thịt nướng còn xèo xèo mỡ, trong khói thuốc lá mù mịt… Thái Hà có thể là không gian của lễ hội Bia hơi Hà Nội truyền thống chẳng hạn, nghe có vẻ hợp lý hơn. Nhưng trước hết phải đẹp đẽ, trật tự và vệ sinh cái đã.

***
Sài Gòn cũng vô khối quán bia hơi. Trước đây còn có cả quán bia hơi đối chứng nổi tiếng của Nhà máy bia Sài Gòn, góc Hai Bà Trưng-Tôn Đức Thắng, quận 1. Bia hơi bình dân quán Cây Trúc, đường Lê Quí Đôn, quán Hội Văn nghệ trên đường Trần Quốc Thảo, quận 3. Sang hơn có bia tươi Tiệp quán Hoa Viên tên tuổi trên đường Mạc Đĩnh Chi, quận 1. Bia hơi cạnh sân quần vợt Lan Anh, quận 10. Bia hơi Đức nữa…Nhưng thời bây giờ, chỉ cái sự ngon thôi, chưa chắc đã nên một cuộc nhậu.
Tôi và một anh bạn gốc Hà Nội thường rủ nhau đến quán bia hơi Hà Nội trên đường Hồng Hà, quận Tân Bình, gần sân bay Tân Sơn Nhất. Quán rộng rãi, lão chủ quán vui tính, rất sành bia, nói chuyện về bia quên cả phục vụ khách. Những câu chuyện tiếu lâm hiện đại sinh ra bên những vại bia thời khốn khó lão kể vanh vách, cười chảy nước mắt.
Lão cũng có bộ râu xồm, hệt như bộ râu của cái lão đã “ nhìn đểu” tôi cách đây mấy chục năm ở nhà ăn Toa xe đường sắt, góc phố Khâm Thiên. Có khi chính lão “nhìn đểu”, chứ còn ai nữa?
Có thể lắm chứ!…
Sài Gòn, tháng 1.2009
Logged

Rượu cứ ngon là rượu!
Whisky Mỹ hay Vodka Nga, giờ có mặc cảm gì,
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #24 vào lúc: Tháng Chín 25, 2010, 12:44:01 AM »

Lục bát ở quán bia hơi...

 

Thế là công việc xong rồi!

Thở phào ta kéo ra ngồi quán bia

 

Ồn ào náo nhiệt thế kia

Bình dân phải quán vỉa hè mới vui

 

Giữa nắng gió với đất trời

Nào ta nâng cốc tự mời mình đây

 

Mặc cho ai tỉnh ai say

Ta xin cạn vại bia này cùng nhau

 

Uống đi cho hết buồn rầu

Cho niềm vui ở thật lâu với mình!

 

Đầy vơi đâu chỉ nghĩa tình

Mượn bia say khướt mãi hình bóng ai...

                                  Mùa hạ 2000

                                   Đặng Vương Hưng
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
uyennd72
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nữ
Bài viết: 908


Email
« Trả lời #25 vào lúc: Tháng Mười Một 14, 2010, 03:02:58 PM »

SỰ TÍCH BIA CHỈ

Em thì không bia rượu, nên không mấy rành về cái khoản bia bọt này.
Nhưng có một câu chuyện có liên quan tới bia, mà tới giờ em còn buồn cười.
Nguyên là có một chuyến công tác đi hội chợ thủy sản quốc tế Brussel _Bỉ, em cùng 2 ông Sếp tháp tùng đoàn Việt Nam đi.
Mang tiếng đi nước ngoài rất là sang, nhưng em chỉ ăn toàn mì gói với tôm khô, vì đồ ăn khó ăn & phải làm việc liên tục tới 9 giờ đêm.
Sau khi về KS, 2 ông sếp em do trái múi giờ nên không ngủ được, vậy là rủ nhau đi uống bia vả bỏ em ở lại KS.
Nhưng BỈ là xứ sở có trên 1000 loại bia tự nấu, và họ bảo thủ tới mức chỉ nói tiếng Pháp.
Ông Sếp giám đốc tiếng anh khá giỏi nhưng hỏi người chủ quán không trả lời, dù họ hiểu.
Vậy là 2 ông ngó sang bàn bên chỉ đại một người đang uống một ly bia cao màu đỏ. Vậy là ông chủ quán tươi cười mang ra ngay. (sau này theo lời ông kể lại thì bia khá ngon)
Môt lúc sau, 1 cô gái thân hình bốc lửa bước vào nói 1 tràng tiếng Pháp dài, người chủ bưng ra cho cô một ly bia màu hồng rất đẹp.
Thấy vậy, 2 ông Sếp liền chỉ theo và ra dấu 3 ly mỗi người.
khi bia được mang ra, 2 Sếp vừa hớp vào một hớp thì nước mắt tuôn ra vì nó chua không chịu được, nhưng ba ly thì sao uống hết, đành gọi điện về KS cầu cứu gọi người ra uống tiếp.
Sau khi về 2 ông Sếp dấu biệt, nhưng không may sau đó có người đi uống dùm hôm đó làm rò rỉ thông tin,
sự tích "bia chỉ" ra đời từ đó trong ngành thủy sản.
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 15, 2010, 01:46:33 PM gửi bởi uyennd72 » Logged

          Thích mùa thu Hà Nội!
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #26 vào lúc: Tháng Mười Một 16, 2010, 05:28:26 PM »

RỘNG LỚN ...như thể nước NGA...




QUÁN BIA...nhộn nhịp ...kẻ RA...người VÀO....




ÍT DÂN ...như thể nước LÀO...




QUÁN BIA ...cũng có ...kẻ VÀO ...người RA...




NỬA kia...trái đất....CU-BA.....




QUÁN BIA....khách cũng....RA RA...VÀO VÀO...




NƯỚC nào chẳng giống nước nào....




CÓ BIA...là có ....kẻ VÀO ....người RA....




TỰ HÀO nhất VIỆT - NAM ta...



QUÁN BIA ...chật NÍCH....kẻ RA...người VÀO

(st)
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
unghoadaphu
Sr. Member
****
Offline Offline

Bài viết: 411


Email
« Trả lời #27 vào lúc: Tháng Mười Một 17, 2010, 06:05:14 PM »

Copy trên NET nè

Làm thơ là phải có mồi
Có xong có chảo, có nồi lẩu cơ...
Nhậu xong thơ phú phất cờ
Nguội rồi thơ lại phải chờ... lần sau!

Linh Linh
Logged

unghoadaphu = 0904911999
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #28 vào lúc: Tháng Mười Hai 04, 2010, 03:53:42 PM »

Chuyến ‘du lịch bia’ khó quên ở Việt Nam

Bài viết cập nhật lúc: 04:49 ngày 03/03/2010

Lần đầu tiên tới Việt Nam, sự đa dạng về các loại bia địa phương làm du khách người Mỹ Russ Juskalian thấy sửng sốt. Ông chia sẻ, dường như mỗi thành phố lại có một loại bia của riêng mình như bia Cần Thơ, bia Thái Bình, bia Sài Gòn, bia Hà Nội, bia Huế… và loại nào ngon nhất sẽ tùy thuộc vào việc bạn hỏi ai và hỏi ở đâu…

Xin giới thiệu bài viết của tác giả Russ Juskalian đăng trên tờ New Yorks Times:

Tuy nhiên, những năm gần đây, văn hóa bia của Việt Nam đã thay đổi đôi chút, đó là vừa tiếp nhận những phong cách bia truyền thống của châu Âu, vừa phát triển loại bia đặc trưng và độc nhất ở Việt Nam, đó là bia hơi. Bia hơi rất phổ biến đối với 4 triệu lượt khách tới thăm Việt Nam mỗi năm, uống bia hơi trên đường phố Hà Nội đã trở thành “biểu tượng” du lịch.

Bắt đầu “chuyến phiêu lưu bia” dọc theo đất nước dài và mảnh dẻ này, tôi đã được thưởng thức rất nhiều hương vị bia, khiến tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Đầu tiên là những thương hiệu bia “đậm chất” nước ngoài nhưng lại phảng phất hương vị nhiệt đới, như bia vàng, loại bia tươi “lai” giữa hai phong cách Czech và Munich. Tiếp đến là bia đen, có vị đắng hơn với hương vị mạch nha hòa cùng đường caramel tuyệt ngon.

Hương vị châu Á cho bia châu Âu

Sự bày trí ở đây giống bất kỳ một vườn bia điển hình ở trung tâm châu Âu, với những dãy bàn gỗ dài đã biến màu và nồng đậm mùi bia, những cốc bia lớn xếp hàng trên giá kim loại cùng những thùng ủ bia làm từ đồng thau. Nhưng trong một buổi chiều nắng ấm vào tháng 2 này, tôi không ở Plzen hay Munich hay Bruges. Tôi đang thưởng thức hương vị bia tại Hoa Vien Bräuhaus, TP HCM của Việt Nam.

Không khí ẩm ướt, xung quanh rì rầm những cuộc trò chuyện với một giọng miền Nam du dương. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng thích thú. Người hình thành nên Hoa Vien đến từ Cộng hòa Czech nhưng nơi đây không chỉ thu hút khách du lịch nước ngoài mà còn là chỗ quen của nhiều công chức Việt Nam, những người đàn ông trong trang phục sơ mi lịch lãm với thẻ nhân viên còn đeo trước ngực, cùng nhau tán gẫu sau khi nhấm nháp những cốc bia lớn.

TP HCM là nơi quy tụ nhiều phong cách bia châu Âu nhất, hầu hết tập trung ở quận 1. Xu hướng này bắt đầu lớn mạnh từ năm 2001 khi Hoa Vien xây dựng một nhà hàng kiểu châu Âu với sự giúp đỡ của các chuyên gia Cộng hòa Czech. Các nhà hàng khác bắt đầu tiếp nối, cố gắng chen chân vào thị trường bia nội truyền thống vốn “thống trị trong nhiều năm qua, ít nhất là từ năm 1890 (đó là năm nhãn hiệu Habeco, giờ đã trở thành công ty Nhà nước, ra đời), được phục hồi lại từ sau chiến tranh vào những năm 1960 và giờ đây sản xuất ra 2 tỷ lít bia mỗi năm.

Ảnh hưởng của châu Âu hiện hữu rất rõ ở hai quán bia khác ở TP HCM mà tôi đã đặt chân tới. Đó là, Nguyen Du Brauhof, một nhà hàng nhỏ, ở ngoài trời, phục vụ bia Adler Bräu cùng các món ăn Đức như schweinshaxe và món truyền thống Việt Nam như lươn hay cá chình. Và dọc theo phố từ Nhà hát TP HCM là nhà hàng bia Lion, cũng mang phong cách Munich, với những bức tranh về lễ hội bia Oktoberfest truyền thống.

Từ TP HCM, tôi bay tới Nha Trang, thành phố biển nổi tiếng của Việt Nam. Tôi đã nghe nói bia ở đây là tổng hòa của nhiều phong cách, từ cổ điển bắc Âu chuyển hóa thành hương vị nhiệt đới đặc trưng của Đông Nam Á. Đầu tiên, tôi yêu cầu bia Crystal Ale, làm từ quả lạc tiên và quả chôm chôm, một loại quả nhiệt đới gần giống với quả vải. Nó có vị gần giống với mật ong, với mùi hoa đậm và vị đắng nhẹ. Tiếp đến, tôi chọn Passion Fruit Witbier theo phong cách Bỉ. Loại bia này đã được người dân địa phương “cải biên” đôi chút, trộn lẫn với cây rau mùi, cam và cây hoa bia nhập khẩu. Passion Fruit Witbier kết hợp với một lát chanh nhắc tôi nhớ tới loại rượu nổi tiếng của Bồ Đào Nha. Một sự kết hợp tuyệt vời ở vùng biển thiên đường này.

“Nét duyên thầm” của bia cỏ

Một chuyến “du lịch bia” ở Việt Nam sẽ thật thiếu sót nếu không tới Hà Nội để uống thử loại bia dành cho tất cả mọi người, bia hơi. Với mức độ tiêu thụ “khủng khiếp”, từ tầng lớp giàu có cho tới công nhân lao động, bia hơi, hay có thể gọi là bia cỏ, là loại bia chưa tiệt trùng, ủ men trước khi mặt trời mọc và thường uống hết trước khi mặt trời lặn. Hình ảnh những người đàn ông đi đưa bia bằng xe máy đã trở nên quen thuộc, từ những thùng bia lớn tới 100 lít cho tới những bình nhựa nhỏ hơn. Đa số bia hơi được sản xuất từ ba nhà máy bia lớn ở Hà Nội.
Những chiếc xe máy chở bia giao cho khách đã trở nên quen thuộc.

Đi bộ quanh những con phố nhỏ và hẹp ở Hà Nội, có thể nhìn thấy các quán bia hơi nhỏ ở mọi ngóc ngách với cách bày trí hết sức đơn giản: những chiếc bàn nhựa cao đến đầu gối, bao xung quanh là ghế nhựa thấp hơn, tất cả đều quay ra ngoài phố. Những người bán hàng rong thường chào hàng ở những quán bia hơi như vậy với các món ăn đơn giản như thịt nướng, mực khô, bánh bao nhân thịt và bún, phở.

Tôi đã chọn ra cho mình hai địa điểm bia hơi tốt nhất ở thành phố, đó là 22 Hàng Tre và 19C phố Ngọc Hà. Bia ở đây thường ít vị đắng, nhẹ và phảng phất mùi thơm của rơm và gạo. Tôi lựa chọn góc bia hơi giữa Lương Ngọc Quyến và phố Tạ Hiện, một ngã ba chuyên về “bia cỏ” nổi tiếng dành cho khách du lịch nước ngoài.

Chỉ với 3.000 đồng (tương đương 16 cents) một cốc - mức giá không hề đắt, thậm chí còn “rẻ hơn nước lã”, người Việt Nam có thể uống thử thoải mái trước khi quyết định chọn “quán ruột” cho mình. Ngoài ra, bia không chỉ là một khía cạnh khiến góc phố này trở nên phổ biến hơn các phố khác mà chính những con người thú vị, đông đúc ngày ngày qua đây đã tạo sự thu hút cho du khách.
Những quán bia hơi ở góc phố phục vụ nhiều tầng lớp người dân đã để lại ấn tượng sâu sắc cho khách du lịch nước ngoài đến Hà Nội.

Ngày cuối cùng nóng bức ở Hà Nội, tôi ghé thăm lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh và dừng chân ở một quán bia hơi gần đó. Ngồi trên chiếc ghế nhựa, tối có dịp quan sát những người bán hàng rong trên phố với hai gánh hàng hai bên trên đôi vai gầy, xe máy đi lại như mắc cửi và người dân mua bán ồn ào. Cuối cùng, tôi cũng tự mình vượt qua được những con phố đông đúc ở Hà Nội và trở lại khách sạn. Sau những trải nghiệm thú vị về văn hóa bia sôi nổi ở Việt Nam, tôi cảm thấy có chút gì đó luyến tiếc khi phải đóng gói hành lý trở về.

Theo www.baodatviet.vn
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
Tiêu-diêu
Administrator
Hero Member
*****
Offline Offline

Giới tính: Nam
Bài viết: 1092


« Trả lời #29 vào lúc: Tháng Mười Hai 29, 2010, 11:21:20 AM »

CHIẾC CỐC VẠI CỦA NGƯỜI HÀ NỘI

 Cái cốc thủy tinh có ở Việt Nam từ bao giờ? Cốc vại Hà Nội ở đâu ra? Ngày nay bia Hà Nội không thiếu. Đâu đâu cũng nhan nhản bia hơi đủ kiểu, đủ loại. Duy chỉ có chiếc cốc vại đựng bia hơi của người Hà Nội là vẫn trường tồn với thời gian. Người uống bia vẫn ngày ngày cụng ly bằng những chiếc cốc vại xù xì thô kệch muôn thuở rất đặc trưng Hà Nội.

          Sống trong thời đại tin học, người Hà Nội bây giờ đã quen với các thông tin bằng hình ảnh. Để tìm biểu trưng cho Hà Nội, người ta thi vẽ lô gô Hà Nội và rồi hình Khuê Văn Các vẽ từ bên Pháp được chọn làm biểu trưng cho Thủ đô ngàn năm văn hiến. Chọn lô gô biểu trưng cho Câu lạc bộ ẩm thực Việt Nam, chúng tôi chọn hình cái niêu đất có từ thời văn hóa Đông Sơn cổ xưa. Còn biểu trưng cho ẩm thực Thăng Long là cái gì? Có thời, Công ty Ăn uống Hà Nội đã chọn hình chiếc cốc vại đặt bên cái bát đang nghi ngút bốc khói. Có lẽ vị họa sỹ nào đó muốn chọn hình ảnh của vại bia hơi và bát phở Hà Nội chăng?

          Ừ nhỉ, phở Hà Nội thì quá rõ rồi. Biết bao nhà ẩm thực học Hà Nội của nhiều thế hệ đã luận bàn, ngợi ca về món phở dân tộc đậm đà bản sắc Hà Nội. Còn Bia hơi? Bia rõ ràng là thức uống ngoại lai nhưng trong thời buổi toàn cầu hóa hiện nay, chẳng có nước nào dám độc quyền cho bia là sản phẩm riêng của mình. Người Hà Nội cũng có thể tự hào mà nói rằng bia hơi là một trong những thức uống đậm đà bản sắc của dân Hà Nội. Nhiều người đã ví: người nông dân Việt hiền lành chất phác như củ khoai, củ sắn. Củ sắn, củ khoai, củ mỉ cù mì đâu có phải là cây gốc Việt, mà nó là cây từ châu Mỹ nhập vào đấy chứ. Vậy nếu nói bia hơi là thức uống của người Hà Nội thì có sao đâu. Vả lại, đố ai có thể tìm ra nơi nào trên trái đất này người ta làm ra và sử dụng bền lâu như những vại bia hơi của người Hà Nội đấy.

          Tôi nói cũng không ngoa. Cách đây ngót chục năm, anh bạn Jeffrey người Mỹ của tôi là một nhà nghiên cứu cổ sinh vật học có tiếng và cũng là tay sành bia có hạng đến làm việc với nhau ở Hà Nội. Việc xong, cả nhóm kéo nhau đi uống bia bên gốc cây si gần nhà hát lớn. Cả hội say khướt vì vị men bia đặc biệt Hà Nội mà theo anh bạn tôi thì nó chẳng kém bất kỳ một loại bia nào trên thế giới. Thế nhưng ở đây có một thứ mà chẳng nơi nào có được. Đó chính là chiếc cốc vại thủy tinh dầy, xanh xanh, trăng trắng, đùng đục sần sùi, cầm thì nặng tay, thành cốc đổ mồ hôi lạnh toát. Có thể nhìn rõ lớp bọt bia trắng xốp phồng trên miệng, những dòng tăm sủi bọt liên tục theo nhau nổi lên từ đáy cốc. Tha hồ nâng lên hạ xuống, chạm cạch cạch, canh cách liên tục thoải mái mà không sợ vỡ. anh bạn tôi may mắn xin được chị bán hàng người Hà Nội tươi trẻ một chiếc cốc vại Hà Nội đem về xếp cạnh mấy chục loại cốc bia của đủ các hãng bia khác nhau trên thế giới. Cho đến bây giờ, anh vẫn luôn tự hào về hiện vật độc đáo mang đậm màu sắc Hà Nội này trong bộ sưu tập độc nhất vô nhị của anh trên đất Hoa Kỳ.

          Có một lần, biết tôi là dân bia Hà Nội sang, nhóm bạn ẩm thực Pháp rủ tôi đi thưởng thức trong một quán bia bình dân ở Paris. Quen lối ăn uống xuềnh xoàng bình dân như còn ở Hà Nội, tôi bảo hãy chọn một cửa hàng nào uống bia hơi thôi (tôi nghĩ uống bia chai, bia lon thì đắt tiền, vả lại tôi cũng thích uống bia hơi hơn bia chai hay bia lon). Khi vào đến quán mới vỡ lẽ rằng bên Pháp cũng như ở nhiều nước khác, với cùng một mác bia, thì giá của bia hơi tươi là đắt hơn cả. Bia chai và bia lon chỉ thuận lợi cho việc đi picnic hay cất trữ trong nhà, giá lại rẻ hơn và chưa chắc uống đã sang hơn bia hơi. Người ta đem cho tôi một bảng danh mục các loại bia hơi có trong cửa hàng to gần bằng nửa chiếc chiếu nhỏ với tên và giá của đủ các loại bia trên thế giới, trông hoa cả mắt và giá thì đắt khủng khiếp nếu so với bia hơi ở ta. Tôi tò mò muốn nếm thử mỗi loại một chút cho biết cái vị của các loại bia xem sao. Thật lạ lùng là cứ mỗi loại bia được gọi ra thì người hầu bàn lại rót vào một loại cốc riêng với nhãn hiệu và kiểu cốc của hãng bia được gọi cùng chiếc đế lót cốc bằng các tông dày in lô gô của chính loại bia khách thưởng thức. Thì ra ở đây, chiếc cốc uống bia được coi như màu cờ, sắc áo của từng loại bia. Thấy người nâng cốc là biết ngay họ đang uống bia gì, của hãng nào. Có điều đáng chú ý là tuy hình dạng, nhãn hiệu các loại cốc có khác nhau nhưng cốc bia bao giờ cũng được đong rất cẩn thận. Bia rót vào vại đầy bọt sùi lên có ngọn, người rót bia còn dùng một cái gạt gạt ngang cốc và chờ cho lớp bọt trên tan đi lại tiếp tục rót thêm cho thật đầy. Rót đủ, rót đầy, rót chính xác, rót không thiếu một ly, một giọt là tư cách, là đạo đức của mỗi người bán hàng, của từng hãng bia, từng nhà hàng mà đâu đâu người ta cũng hết sức tôn trọng.

          Hóa ra cùng là bia cả nhưng ở mỗi nơi, mỗi chỗ, cách uống, cách bán hàng và cả cái thú uống trong cốc loại gì cũng chẳng giống nhau. Chẳng cứ gì Việt Nam Hà Nội khác với bên Mỹ, bên Pháp. Cứ đem so cách uống bia hơi và cái cốc uống bia hơi của người Hà Nội với người Sài Gòn và các tỉnh cũng đã khác nhau nhiều lắm rồi. Tỷ mỷ hơn nếu đem so sánh những chiếc vại bia của từng nhà hàng ở ngay Hà Nội thôi, chắc chắn bạn sẽ có được những điều bất ngờ vô cùng thú vị. Chính vì thế, tôi phải tò mò tìm lại lai lịch của cái cốc vại Hà Nội xem sao.

          Cái cốc thủy tinh có ở Việt Nam từ bao giờ? Cốc vại Hà Nội ở đâu ra?

          Không biết thì hỏi. Tôi gọi điện cho giáo sư Trần Quốc Vượng:

          -Thưa cụ, từ cái cốc có trong tiếng Việt ta là ở đâu ra ạ?

          Cụ trả lời ngay:

          - Ồ, từ chữ "Cup", do các giáo sĩ Tây Phương đem vào trong thế kỷ XVIII ấy mà.

          Tôi cũng đã nghĩ đến chữ "Cup" hay chữ "Cocktail" trong tiếng Anh nhưng chưa dám tin ngay vì cho rằng dân ta chịu ảnh hưởng từ tiếng Pháp là chính chứ tiếng Anh vào ta hẳn là muộn hơn. Cái tách uống trà hay cà phê thì ta mượn từ chữ "tasse" của tiếng pháp. Còn cái cốc thủy tinh người Pháp gọi là "verre". Nếu bắt chước từ tiếng Pháp thì phải gọi là ve, sao lại gọi là cốc?

          Chưa tin ngay ở lối giải thích này, tôi lại quay số hỏi nhà ngôn ngữ học Lý Toàn Thắng.

          Ông Thắng bị tôi đặt câu hỏi bất ngờ nên trả lời "Tớ không rõ lắm nhưng nếu muốn biết nó có gốc từ chữ Hán hay không thì ông nên hỏi ông Vương Lộc, chuyên gia đầu ngành bác ấy sẽ giải thích cho".

          Bác Lộc cho biết "cái cốc không có gốc từ chữ Hán mà có lẽ từ chữ "Cup" của phương Tây. Trong tiếng Việt chỉ có từ chén thôi".

          Tôi nhớ có lần trao đổi với chị Xuân là người Mường, gốc ở Hòa Bình thì trong tiếng Mường cũng chỉ có từ cái chén để chỉ chén rượu, chén nước.

          Trao đổi lại với anh Thắng: "Cụ Vượng đã cho mình biết chữ cốc là từ chữ "Cup" của tiếng Anh mà ra và do các cha cố đem vào từ thế kỷ XVIII". Anh Thắng khuyên: "Cậu thử tra từ điển Bồ Đào Nha xem sao vì thời đó, các giáo sĩ đến Việt Nam đều dùng tiếng Bồ Đào Nha”.

          Bí quá, kiếm đâu ra từ điển Việt-Bồ bây giờ? Chợt nhớ ra giáo sư Rùa học Hà Đình Đức, người có công nhiều trong việc chăm sóc cụ rùa ở hồ Hoàn Kiếm của đất Thăng Long. Ông Đức đã có thời đi gõ đầu trẻ ở Ăng Gô La bằng tiếng Bồ hẳn là ông phải biết. Tôi gọi ngay đến ông Đức.

          Đột nhiên bị "bỏ bom", ông ậm ừ: "Lâu quá chẳng dùng đến tiếng Bồ, quên sạch cả rồi. Thôi được, để tra từ điển, tìm ra mình sẽ gọi lại nhé!".

          Mấy phút sau, tôi nhận được kết quả: "ồ đây rồi! Chữ cốc trong tiếng bồ viết là COPA và cũng đọc là Cô pa!"

          Bắt chước các tay làm khoa học láu cá chuyên thuổng của người này người nọ mỗi người một tý rồi thêm vào cái chữ ký, thế là có một công trình! Tôi thử làm cái việc chắp gắn xem sao. Tuy nhiên, khác bọn họ, mượn ý của ai tôi cứ xin trình cho rõ.

          Từ cốc có nguồn gốc từ châu Âu đưa vào, không phải là từ gốc Việt hay Mường (ý của Cụ Vượng, ông Vương Lộc, cô Xuân).

          Cốc vào Việt Nam cùng với các cha cố trong thế kỷ XVIII (Cụ Vượng).

          Các cha cố đầu tiên vào Việt Nam là người Bồ Đào Nha và dùng tiếng Bồ (Ông Thắng).

          Trong tiếng Bồ chữ cốc viết là Copa, đọc là Cô pa (Ông Đức)

          Tôi tạm nêu giả thuyết: "Cái cốc thủy tinh được du nhập vào đời sống, văn hóa Việt Nam chí ít cũng từ thế kỷ thứ XVIII. Đầu tiên có thể do các giáo sỹ phương Tây người Bồ Đào Nha đưa vào. Chiếc cốc tiếng Bồ gọi là Cô pa, sau đó người Việt Nam ta gọi chệch đi thành là cái cốc. Từ "cốc vại" sau này chính là để chỉ cái cốc lớn dùng để uống bia hơi phổ biến trong nhiều năm ở Hà Nội, khác với những cốc uống nước ngọt hay uống chè, uống thạch có kích thước nhỏ hơn".

(Còn nữa)
Logged

Ẩm giả lưu kỳ danh
Bí thư đảng đoàn Tứ Hải
Trang: 1 [2] 3   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Phát triển bởi Vietmoonlight