|
Tiêu-diêu
|
 |
« Reply #1 on: July 26, 2010, 10:36:50 AM » |
|
............... Ông khoát tay và vói chai bia khui bụp bụp- một phong cách rất Nguyễn Bường.
- Trước cũng uống với anh vài trận, nhưng chưa thấy anh biểu diễn, chỉ nghe thôi. Nghe đồn đại rằng anh có cách khui bia rất độc, thậm chí không cần dùng tay. Thật không, hay người ta ác mồm đồn bậy?
- Thật chứ đồn chi!
Ông vừa nói vừa dang hai tay tì lên bàn, cúi xuống ngậm chai bia. Một tiếng bục nhẹ êm trong miệng. Thư thả nhả cái nắp ken xuống bàn, rồi ngửa cổ. Chai bia dốc ngược ực ực được mấy tiếng là sạch. Rồi vẫn hạ cái chai bia đã uống cạn xuống bằng miệng. Tất cả mọi công đoạn không hề dùng tay.
Mấy thằng trố mắt nhìn, thán phục. Ông khà một tiếng nghe như tiếng bia chạy tọt trong cổ, rồi khoe rằng: Bia nhằm nhò chi, rượu tôi cũng chơi cả chai kiểu đó. Mở nắp chai bằng miệng, tu một hơi cạn sạch chai, Lúa Mới hoặc Vodka 40 độ, chứ thứ rượu gạo nhàn nhạt nhà mình chẳng thấm chi, chỉ tổ nhạt mồm. Hồi đó, qua tới bên Liên Xô, tôi uống rượu được họ thưởng cho tủ lạnh Saratop khiêng về đấy!
- Qua Liên Xô anh cũng uống nguyên chai bằng miệng à?
- Đúng rồi. Uống thế chứ. Tớ uống rượu là có… thương hiệu đấy!
Câu này không ngoa. Chỉ có điều khi đương chức Chủ tịch, thi thoảng có dịp, ông lẳng lặng biểu diễn. Hưu rồi ông mới khoe! Chuyện nhậu của ông lắm huyền thoại từ khi còn đương chức. Nhiều chuyện, nhiều huyền thoại thực thực hư hư, kỳ thú đến mức, thú thật không thể viết hết lên… blog được! Có đứa còn đinh ninh với tôi rằng: nhiều khi ông nhạt mồm tu một hơi cạn mấy chai… nước mắm!
Ông kể lần trên tàu ra Côn Đảo, thấy gã lái tàu lúc nào cũng kè kè một can rượu trắng, ông đánh tiếng làm quen:
- Này, ông uống rượu khá lắm hả?
- Trên đời này, tôi uống rượu chưa thua ai- Nói rồi, chợt lão khựng lại: Ừ, chỉ nghe đồn ngoài miền Trung có ông Bường Chủ tịch tỉnh Quảng Trị uống dữ lắm, nhưng chưa có dịp đọ!
- Đây, ông Bường đang ngồi trước mặt lão đấy- Tay nhân viên trong đoàn không nín cười được và buột miệng chỉ ông Bường.
Thế là 2 người ôm can rượu. Khi túc tắc, lúc ào ào. Can rượu trơ đáy cũng là lúc tàu cặp bến. Gã chủ tàu chỉ còn đủ sức để… chắp tay vái ông Bường, miệng lầm bầm được vài câu “sư phụ… sư phụ!”.
Bụp bụp, thêm mấy chai nữa. Đoạn ông mở tủ, lôi ra một tờ giấy vàng ố khoe: Đây là thư của một “thằng” đại tá tình báo Mỹ. Trong một lần tiếp rượu ngoại giao, thấy tay này uống được, ông trộn lẫn bia-rượu-côca và… đấu. Được vài lít rượu trắng, mấy lon côca với 2 thùng bia, thế là hắn gục tại chỗ. Về nước, hắn viết thư khen tôi rằng “uống khắp thế giới chưa gặp ai như ông Bường Quảng Trị Việt Nam”. Ông bảo: cách uống “tiêu diệt” (chữ của ông Bường) đối thủ nhanh nhất là trộn lẫn rượu với bia, thêm tí côca nữa thì… xong phim!
Mình phải luyện đấy, không luyện thì cố lắm cũng nuốt không trôi một cốc hỗn hợp rượu-bia-côca này- Ông kể, như say sưa với những “chiến tích” đã thành huyền thoại Nguyễn Bường.
- Giờ đô anh cỡ bao nhiêu?
- Bia thì chỉ… ngứa miệng. Rượu trắng loại Lúa Mới, Vodka thì chừng… vài lít- Ông cười vẻ bí hiểm!
- Thế theo anh, nước Việt mình bây giờ được mấy người uống có… thương hiệu như Nguyễn Bường?
- Khoảng 3 người. Ngoài tôi ra, được 2 vị nữa, đó là tay chi đó Chủ tịch thị xã Cửa Lò (Nghệ An) và Trung tướng anh hùng quân đội Phạm Tuân!
- Ít thế à?
- Thế mấy chú tưởng dễ uống rượu mà thành thương hiệu như Nguyễn Bường lắm sao? Vô vô, trăm phần trăm nhé!
Nói rồi, ông cụng ly chào côm cốp, ực một hơi cạn cốc. ...........
|